Loading

Nhờ mọi người cắt nghĩa hộ cái đề tài nghiên cứu môn:"Kinh tế Công Cộng" cô Thu

Thảo luận trong 'Ngành Kế hoạch & Phát triển, Môi trường & Đô thị' bắt đầu bởi chjckenlittle, 25/9/12.

  1. chjckenlittle

    chjckenlittle New Member

    Tham gia:
    3/5/12
    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    0
    Đây là đề tài nghiên cứu của nhóm mình:
    1. Hình thành thị trường đất đai ở Việt Nam – có nên tách bạch giữa quyền sở hữu và quyền sử dụng không?

    Hiến pháp năm 1980 qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và nghiêm cấm việc mua bán đất đai. Vì vậy, Nhà nước không ban hành các văn bản pháp luật cho thị trường bất động sản. Việc đăng ký quyền sở hữu tài sản, đăng ký quyền sử dụng đất cũng không được thực hiện, vì theo logic đất đai thuộc sở hữu toàn dân và được giao cho khu vực kinh tế nhà nước và kinh tế hợp tác xã. Quan hệ chuyển dịch mua bán đất đai, thuê mướn, cầm cố không được thừa nhận.
    Tiếp tục tinh thần “quan liêu, bao cấp” đó, Luật đất đai 1987 nghiêm cấm việc mua bán đất đai, phát canh thu tô dưới mọi hình thức... Về quyền sử dụng đất đai, điều 3 của Luật đất đai 1987 xác định “Nhà nước bảo đảm cho người sử dụng đất được hưởng những quyền lợi hợp pháp trên đất được giao, kể cả quyền chuyển, nhượng, bán thành quả lao động, kết quả đầu tư trên đất được giao khi không còn sử dụng đất và đất đó được giao cho người khác sử dụng theo trình tự, thủ tục do pháp luật quy định”[SUP][SUP][1][/SUP][/SUP].

    Trong giai đoạn này, mặc dù Nhà nước chưa có văn bản pháp luật về giao dịch bất động sản, nhưng Nhà nước vẫn thừa nhận hợp thức hóa các thủ tục giao dịch mua bán, thuê mướn… và thu lệ phí trước bạ (thuế trước bạ) khi đăng ký quyền sở hữu nhà, đất. Xuất phát từ nhu cầu muốn chuyển đổi chỗ ở, người dân tự đổi nhà cho nhau và các thêm tiền; các nhà đầu tư muốn thực hiện các dự án đầu tư đất đai gặp nhiều khó khăn nên trên thực tế các giao dịch về bất động sản vẫn được thực hiện nhưng không phổ biến. Các bên tham gia giao dịch theo cách thức tự tìm đến nhau và tự thỏa thuận giá cả. Đặc điểm chủ yếu của thị trường bất động sản trong giai đoạn này là một thị trường tự phát; Nhà nước chưa có khung pháp lý cho thị trường bất động sản; chưa xuất hiện các tổ chức kinh doanh, môi giới, dịch vụ bất động sản. Thị trường nhà đất phi chính thức mà tại đó giao dịch mua bán nhà đất ngầm, mua bán bằng giấy viết tay vẫn diễn ra, gây khó khăn lớn cho việc quản lý đất đai của nhà nước.
    Từ khi thực hiện chủ trương đổi mới, Hiến pháp năm 1992 và Luật đất đai 1993 ra đời thì tình hình quản lý và sử dụng đất đai có vẻ “thông thoáng” hơn. Luật đất đai 1993 khẳng định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và nguyên tắc giao đất sử dụng ổn định lâu dài cho tổ chức, hộ gia đình cá nhân, đồng thời giao quyền sử dụng đất và kèm theo 5 quyền khác như: quyền chuyển đổi, quyền thừa kế, quyền thế chấp, quyền cho thuê, quyền chuyển nhượng. So với Luật đất đai 1987, Luật đất đai 1993 cho người sử dụng đất thêm quyền cho thuê, thừa kế, thế chấp quyền sử dụng đất, nhằm tăng cường tính tự chủ và lợi ích kinh tế được đảm bảo về mặt pháp lý cho những người sử dụng đất[SUP][SUP][2][/SUP][/SUP].
    Sau 10 năm thực hiện, Luật đất đai được sửa đổi vào năm 2003 cho phép “người sử dụng đất được thực hiện các quyền chuyển đổi, chuyển nhượng, cho thuê, thừa kế, tặng cho quyền sử dụng đất; thế chấp, bảo lãnh, góp vốn bằng quyền sử dụng đất ….” nghĩa là thêm quyền tặng cho quyền sử dụng đất; bảo lãnh, góp vốn bằng quyền sử dụng đất so với Luật đất đai 1993.
    Tuy nhiên Luật đất đai 1993 và Luật đất đai 2003 đều có điểm chung là khẳng định đất đai thuộc “sở hữu toàn dân” còn Nhà nước là “đại diện chủ sở hữu toàn dân”. Có lẽ không có quốc gia nào có bộ luật về quản lý đất đai đồ sộ và phức tạp như ở Việt Nam, bao gồm Luật Đất đai 2003 và hơn 400 văn bản hướng dẫn sau đó được ban hành cho tới nay. Vấn đề ở chỗ đó. Không phải là tất cả pháp luật cần có về đất đai (để điều chỉnh nó như là một loại tài nguyên, đối tượng sở hữu và tài sản theo BLDS) mà chủ yếu là các văn bản liên quan đến quản lý nhà nước hay quản lý hành chính về đất đai, tức về thực chất xoay quanh bảo vệ các quyền và lợi ích của nhà nước với tư cách là “người đại diện chủ sở hữu (toàn dân) về đất đai”[SUP][SUP][3][/SUP][/SUP].

    Nói đến “sở hữu toàn dân” đương nhiên có thể hiểu đó là quyền sở hữu chung của tất cả mọi công dân đang sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam. Điều này, đòi hỏi phải tạo ra một cơ chế để tất cả mọi người dân (tức các đồng sở hữu chủ) đều có quyền tham gia “định đoạt” và “hưởng lợi” từ quyền sở hữu này
    . Tuy nhiên, dân số vốn là một đại lượng có tính biến động, (chẳng hạn thông qua sự sống, chết và dịch chuyển), do đó, về mặt khách quan sẽ không bao giờ xác định được những ai cuối cùng đã, đang và sẽ là đồng chủ sở hữu. Để đơn giản hoá, sẽ có thể có cách lý giải (mặc dù khiên cưỡng) rằng, Quốc hội chính là chủ thể của sở hữu toàn dân vì là “cơ quan đại diện cao nhất”. Tuy nhiên, Quốc hội chỉ do các công dân từ 18 tuổi trở lên và những người không bị tước quyền công dân bầu ra chứ không phải toàn dân; hơn nữa, về thực chất, bầu cử là hành vi thực hiện các quyền chính trị (để cấu tạo ra bộ máy nhà nước) chứ không phải hành vi uỷ quyền dân sự trong quan hệ sở hữu.
    Hiện nay, khi pháp luật xác định theo cách giải nghĩa rằng “Nhà nước là người đại diện sở hữu toàn dân” còn vấp phải vấn đề khác. Đó là, theo pháp luật thì chỉ có Quốc hội là người có quyền đại diện nhân dân (tức đồng thời có thể sẽ là người đại diện sở hữu toàn dân) chứ không phải các cơ quan chính quyền (tức Chính phủ và Uỷ ban nhân dân các địa phương). Và trong trường hợp như vậy thì cần phải xác định rõ là cơ quan chính quyền (hay nói gọn là “chính quyền”) sẽ chỉ đóng vai trò là người quản lý tài sản thuộc sở hữu toàn dân mà thôi[SUP][SUP][4][/SUP][/SUP].

    Lịch sử chứng minh rằng phương thức giao các quyền về đất đai tác động tới phát triển kinh tế và con người trong dài hạn. Theo Luật đất đai hiện nay thì người dân có quyền sử dụng đất, xem như là chủ đất nhưng lại không hoàn toàn sở hữu đất, nên người dân khó an tâm. Một nông dân có 3 ha ruộng ở đồng bằng sông Cửu Long nói về trường hợp của mình:“Đất này là của mình tự tạo, của cha mẹ để lại một mớ rồi mình tự tạo thêm nữa chứ … Thời hạn sử dụng đất tối đa 20 năm, mình muốn là sở hữu tư nhân vĩnh viễn chứ không phải là kiểu 20 năm hết 20 năm phải đổi lại cái khác nhưng mà cái miệng mình nhỏ quá khó nói…”[SUP][SUP][5][/SUP][/SUP]

    Trên báo mạng Saigon Tiếp Thị, GSTS Đặng Hùng Võ nhận định giai đoạn hiện nay cần những động lực mới hơn cho nhu cầu phát triển đất nước trở thành nước công nghiệp vào năm 2020. Giáo sư nhắc lại sự kiện vào giai đoạn bắt đầu đổi mới, nhờ có sự thay đổi chính sách, Nhà nước giao lại đất trong các hợp tác xã cho nông dân mà Việt Nam nhanh chóng từ chỗ phải nhập khẩu lương thực trở thành một trong ba nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. GS Võ nêu rõ điều mà ông gọi là động lực mới:“Đối với đất đai, việc trao quyền sở hữu hạn chế cho mọi thành phần kinh tế, trong đó có hộ gia đình, cá nhân, là một động lực mới




    Đề tài này cô chia làm 2 nhóm: 1 nhóm Ủng Hộ việc nên tách bạch quyền sở hữu đất đai 1 nhóm Phản đối ý kiến này, nhóm mình là nhóm:Ủng hộ
    Trên kia là thông tin cô cung cấp cho bọn mình, mình đọc vẫn chưa hiểu,là nhóm mình phải ủng hộ cái gì, hiện tại nhóm mình đang có 2 ý kiến trái chiều về nội dung ủng hộ đề tài này,mình mong các bạn tham khảo và cho bọn mình ý kiến nhé:
    Ý kiến thứ 1:Bọn mình vẫn ủng hộ quan điểm:quyền sở hữu vẫn thuộc toàn dân,và nhà nước quản lý. Còn người dân sẽ không có quyền sở hữu tư nhân về đất đai mà chỉ có quyền sử dụng được nhà nước quy định thôi.
    Ý kiến thứ 2: Bọn mình ủng hộ quan điểm: sẽ không có cái khải niệm sở hữu toàn dân ra, mà sẽ trao cái quyền sở hữu đó cho đúng chủ thể,tức là sở hữu về đát đai bây giờ sẽ là: tư hữu về đất đai và công hữu về đất đai

    mình mong các bạn đọc thông tin trên kia xong, các bạn cắt nghĩa hộ mình nhé,


    [HR][/HR] cảm ơn mọi người đã đọc
  2. trinhtuananh_0512

    trinhtuananh_0512 Super Moderator Cựu BQT

    Tham gia:
    3/1/09
    Bài viết:
    6,040
    Đã được thích:
    60
    Theo a nghĩ thì bọn em sẽ theo ý kiến thứ 2 vì:
    - Đề tài là "có nên tách bạch giữa quyền sở hữu và quyền sử dụng không?" Nhóm em là ủng hộ => phải tách bạch
    Nhóm phản đối => ko tách bạch và vẫn giữ nguyên như hiện tại
    - Theo ý kiến thứ nhất mà e viết "ủng hộ quan điểm: quyền sở hữu vẫn thuộc toàn dân,và nhà nước quản lý. Còn người dân sẽ không có quyền sở hữu tư nhân về đất đai mà chỉ có quyền sử dụng được nhà nước quy định thôi" (đây chính là quan điểm của bên phản đối)
    Hiện tại NN ta hiện tại đang áp dụng quan điểm này, và theo như những gì em viết ở trên có thể hiểu là có nhiều bất cập. Giờ mà em ủng hộ ý kiến 1 thì là chưa hợp lý =D

Chia sẻ trang này

Tự học Tiếng Anh mỗi ngày | Căn hộ The Gold View mặt tiền Bến Vân Đồn | Dự án Vinhomes Central Park của VinGroup | Mở bán tháp Gold River View | Bảo vệ | Viện dân số và các vấn đề xã hội | Game Bigone Online | sach luyen thi toeic | diễn đàn y khoa | diễn đàn sinh viên | cao đẳng y | trung cấp y dược | cao đẳng y dược hà nội | Cao đẳng Dược Hà Nội |