Loading

Bài văn tả quê hương em chưa bao giờ dám nộp cô giáo - dù nó là bài văn tâm huyết nhất của em

Thảo luận trong 'Xả Stress' bắt đầu bởi Pixar, 29/7/09.

  1. Pixar

    Pixar New Member

    Tham gia:
    28/6/09
    Bài viết:
    346
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    gió
    [ Em viết bài này trong lúc đang lẩn thẩn một chút , nên có nhiều đoạn là văn nói .]

    Hải Phòng là một cái thành phố bé bé thôi. Nhưng mà em chưa hề đi hết ,thuộc đường hà nội còn hơn hải phòng.
    Vì sao ư?
    Trước em sống ở ngoại thành thôi, ít vào thành phố lắm. An Lão đó, ai biết hem? Chỗ ấy nửa phố nửa quê, đủ sầm uất để mỗi tối đi lượn lờ có quán chè mà nhào vô, đủ quê kiểng để mỗi ngày đi học trên con đường phủ vàng rơm nếp thơm , giữa hai bờ là những cánh đồng xa tít tắp, đủ yên tĩnh để cuộc sống chỉ gói gém gọn trong cái vòng tròn nhà - trường- chợ - quán ăn vặt .Với em thì cái vòng tròn ấy có thêm quán truyện tranh và cửa hàng bán mấy thứ đồ lặt vặt về làm thiệp handmade.
    Chỗ ấy, những thứ hoạt động ngọai khoá, những lớp dạy đàn, dạy võ , dạy tiếng Nhật... chưa vươn đến nơi, cả những tệ nạn xã hội cũng vậy. ( nghĩ trong đầu: "so do tệ-nạn-xã-hội-s" :cuoideu-leaf: )
    Tản mạn một tí về những cánh đồng.Nhà em ở cạnh cánh đồng, muốn đi tuốt đòng đòng hay hun chuột phải nhảy qua một con mương. Nó bé tí, nhưng em không nhảy được :yuck: (hồi ấy em còn bé mà). Thành ra phải chực lúc anh giai đi bắt châu chấu thì đòi theo thôi. Nhớ lần tụi em đi bắt chuột đồng để hưởng ứng chiến dịch diệt chuột - nói cho văn, thực ra nếu không có đuôi chuột mang về sẽ bị hạ hạnh kiểm đó- cả lũ hì hục hun mấy cái lỗ mà chả đứa nào biết là do chuột hay rắn đào, rồi chạy nhao lên đuổi theo một con chuột bé tí teo, còn có đứa giẵm phải sh*t trâu :cuoi-leaf:: . Suốt một buổi chiều như thế, mặt trời tắt nắng rồi vẫn chưa có cái đuôi chuột nào. Cuối cùng cả đoàn phải đi ... mua lại đuôi chuột mang về nộp cho đủ chỉ tiêu. Haizzz! cái này có gọi là bệnh thành tích không nhỉ ???


    Trước cửa nhà em có 2 cây bàng quả chát "xin xít" (chưa viết từ này vào bài văn bao giờ nên không biết chính tả). Hồi trước cạnh cửa sổ còn có một bụi tre nữa. Các bác ở thành phố chắc không biết mấy từ ấy nó gợi lên nỗi kinh-hoàng-mùa-hạ gì : sâu róm ạ . Sâu róm tre đen thui, ngắn và béo hú, lông lá xồm xoàm. Sâu róm bàng gầy hơn, mà lông dài ngoẵng, con nào sống lâu lống bụng sẽ chuyển sang đỏ, lông lưng trắng bóc như tóc ông tiên trong truyện cổ tích ấy. Có điều "ông tiên" này trẻ con nhìn thấy có mà khóc thét :khocto-leaf: . Có lần em bị một con sâu róm chui vào áo, híc, thôi em chả tả lại cái cảm giác thê lương hãi hùng ấy nữa đâu, nghĩ đến đã thấy rùng mình. Chỉ tiết lộ với các bác là khi mẹ em lộn trái cái áo ra thì thấy con sâu róm tre đã trụi hết sạch lông- trông như con nhộng ấy. Ặc !!!!!!!!!!!. Nó mà to hơn một chút chắc em phải đi lột da quá!


    Hết nhà thì đến quê hương,em xin tả vài dòng về quê em, rằng thì là người ta bảo: sơn thuỷ hữu tình. Chỗ em có đủ : núi Voi nha, sông Vàng nha (tên - khoa- học là sông Đa Độ ). Có điều, núi Voi thì mỗi ngày một giống quả đồi - xin lỗi những người con kiêu hãnh của đất An Lão, em không hề có ý miệt thị gì với nó đâu, em yêu nó lắm , thật đấy, em đi leo núi từ hồi còn bé tí - càng lớn em càng thấy nó thấp đi, em với con em họ 10 tuổi vừa dắt vừa díu nhau đi cũng gần tới đỉnh. Mà hình như mỗi năm 3 ngày lễ hội là hơi quá sức của ngọn núi ấy. Gần đây người ta đổ về đông quá, lại chơi bời thiếu ý thức nữa .Núi nhiều rác quá! Lên đến đỉnh núi, ngồi bên cạnh bàn cờ tiên huyền thoại (huyền thoại !), vẫn thấy rác, thấy cả ống tiêm, rồi đủ thứ hầm bà lằng khác nữa. Nghĩ mà buồn buồn!
    Còn sông Vàng, í lộn, sông Đa Độ. Sông Vàng chỉ là cái tên do người địa phương đặt thôi, mở bản đồ Hải Phòng mà tìm thì không thấy đâu.Con sông ấy là người quen lâu năm của em đấy. Lâu rồi, thời người ta qua sông phải đi phà, bố em đứng soát vé ở mấy cái phà đó đó. Nhớ lần đầu tiên em lên phà , quay lại thấy phà đã rời bến mà mẹ em vẫn đứng trên bờ vẫy vẫy (!!), em chắc mẩm quả này chết thật rồi, nước mắt nước mũi tèm lem, ai biết đâu phà qua bên kia rồi lại về bên này, được một phen hú vía!:khoc-leaf:
    Cũng chỉ có lần đầu bỡ ngỡ thế thôi, về sau hè nào em cũng ra chỗ bố, bám dính lấy cái phà,chạy qua chạy lại giữa hai bờ sông, xem các chú vớt rươi từng mảng nổi lềnh phềnh trên mặt nước, xem nước liếm vào mép phà nữa, gió thì lướt qua đầu em, luồn lách dưới chân em. Đến giờ em vẫn còn nhớ cảm giác bồng bềnh mát rượi ấy!


    Khúc sông chảy qua nhà em ,đoạn dưới chân cầu Vàng ấy, nước sông vàng khè - chả hiểu là phù sa hay gì gì , bọn con trai lớp em nhảy xuống tắm tùm tũm về kêu ngứa lắm !!. Nhưng mà cũng cái đoạn dưới chân cầu ấy, có một bụi hoa súng không biết ai thả từ bao giờ. Mùa hè hoa súng nở đỏ mặt nước, hoa gạo nở đỏ bên trên, rồi hoa phượng nở cháy một góc trời , nhìn mà thích mê tơi.


    Về hoa phượng, mấy nhà văn tả không quá lời đâu. Thứ hoa ấy nở mãnh liệt thật đấy. Này nhé, có những cây chẳng thấy lá đâu, chỉ thấy hoa nở ngập. Mà cái màu đỏ của hoa phượng thì chả thèm trộn lẫn với màu nào cho nhạt bớt đi, cứ gắt như lửa. Thị trấn nơi em ở có nhiều gốc phượng to lắm, hè đến trông cứ như một cây đuốc khổng lồ, cháy hừng hực, kể ra cũng có phần làm cái oi nồng mùa hạ càng thêm ngột ngạt.Cảm tưởng những chùm phượng đang la hét :" Ta đốt đây, ta đốt cháy hết những cành cây, đốt góc trời, đốt sân trường, đốt cả những con đường nữa !".
    Nhưng em thích tính tình của thứ hoa ấy, cứ sôi sùng sục như thế, mới cuốn người ta sống sôi động và nhiệt tình theo. Hôm nào bác thử đạp xe qua một góc đường đỏ rực cánh phượng rơi xem nhé.Cảm giác ấy nó đi theo bác vào giấc mơ đấy.

    Đấy, 18 năm đầu đời của em nhớ nhất những cái ấy. Kỉ niệm không nhiều, nhưng mà sâu.Quê em nó chả đẹp đến nỗi phải cho vào danh sách kì quan, em cũng có tả nó đẹp đâu (nhiều pha hãi hùng là khác!)Nhưng mà em thề là em yêu nó more than I can say . Đơn giản là khi đã gắn bó với cái gì rồi thì xấu cũng thành đẹp mà mặt chuột kẹp cũng hoá vương phi, có phải không các bác ?? :xinhdep-leaf:

    Mong các bác xem thì xem, đừng ném đá (= chê) quê em!
  2. boydatinh282

    boydatinh282 New Member

    Tham gia:
    19/5/09
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    0
    dan Hai Phong day, tam su nghe that long qua, nhung minh o thanh pho. Cha thay sau rom bao gio :khocto-leaf:. Ve qua an lao vai lan thay no hoan toan la nong thon hon, cha co ti thanh pho nao ca:bye-leaf:

Chia sẻ trang này

Viện dân số và các vấn đề xã hội | Học Toeic | Học Toeic ở đâu tốt | Game Bigone Online | sach luyen thi toeic | ngôi sao